samedi 5 août 2017
Ấn tượng gì về Jakarta ?
Thành phố này không dành cho những người yếu bóng vía. Thành phố rất rộng, quy hoạch khá ngăn nắp. Điều bất ngờ là thành phố này có hơn 12 triệu người cư ngụ vì Indonesia là nước đông dân thứ 4 thế giới. Diện tích cây xanh bình quân đầu người ở Jakarta lớn gấp 10 lần Hà Nội (Jakarta là 10m2/người còn Hà Nội là 1m2/người). Điều ấn tượng thứ 2 là người dân lái xe máy hay xe ô tô trong nội thị nhưng tốc độ rất nhanh, lên đến 60km/h. Xe cứ lao vun vút, rất ít chỗ băng qua đường cho người đi bộ. Băng qua đường ở Jakarta khó và nguy hiểm hơn ở Hà Nội hay Hồ Chí Minh nhiều. Dù ở thủ đô, nhưng hơi bất ngờ là ở Yogyakarta (cố đô) hầu như ai mình gặp cũng nghe hiểu được tiếng Anh và nhắn tin bằng tiếng Anh được nhưng một số bạn trẻ mình gặp ngay ở Thủ đô lại lắc đầu không nói tiếng Anh với mình. Vì tháng này Indonesia tổ chức mừng ngày độc lập nên cờ phướng đỏ-trắng treo đầy các tòa nhà nhìn rộn ràng-rực rỡ. Hồi ở Yogyakarta, tình cờ xin vào bên trong Nhà thờ Hồi giáo thăm quan làm lễ (vốn giành cho Gia đình hoàng gia làm lễ trong quá khứ, nay mở cửa cho người dân vào làm lễ). Mình được yêu cầu trùm khăn kín đầu và kín người, rồi được cho phép vào ngồi chung với người Hồi giáo bên trong thánh đường. Nhưng ở nhà thờ Hồi giáo tại Jakarta, mình chỉ được phép lên lầu 2, nhìn xuống lầu 1 – nơi những người Hồi giáo làm lễ. Nhà thờ Istiqlal nằm ngay đối diện với Nhà thờ công giáo Gereja Katedral Jakarta. Indonesia là một đất nước đa văn hóa, đa tộc người (ước tính có khoảng 500 tộc người) và đa ngôn ngữ (hơn 700 thứ tiếng), đa tôn giáo (Hồi, Hindu, công giáo, tin lành, phật giáo, nho giáo…), và nhiều đảo nhất thế giới. Mặc cho những đa dạng đó, ý thức quốc gia ở Indonesia rất cao.
Jakarta có gì vui không em ?
Ngày thứ 2 ở Jakarta và cũng là ngày cuối. Ngày 1 đi khám phá Monas và vùng xung quanh (xem như khu phố mới). Ngày 2 đi khám phá Khu phố cổ Jakarta có tên cũ là Batavia. Riêng cái quảng trường Fatahillah bao xung quanh gần chục địa điểm thăm quan thôi cũng đủ mỏi chân. Gọi là Phố cổ nhưng những ngôi nhà ở đây đẹp và đều có kiến trúc Tây Phương (vì đây là khu phố hồi Hà Lan chiếm đống Jakarta chọn làm trung tâm). Thích khi đi dạo ở khu phố cổ này, có cảm giác thân quen như dạo một quảng trường ở châu Âu, với đầy các hoạt động văn hóa và bảo tàng. May mắn mình đi vào thứ 7 nên không khí ở đây càng nhộn nhịp, đặc biệt đang diễn ra ngày hội văn chương ASEAN nữa. Tới mỗi thành phố, mình đều cố vào càng nhiều bảo tàng càng tốt, để hiểu câu chuyện văn hóa - lịch sử của thành phố đó. Mình ấn tượng mạnh khi vào một bảo tàng lịch sử ở Yogyakarta với cách bài trí sinh động và khá hiện đại, lại được bạn hướng dẫn tình nguyện người Indonesia dẫn đi quanh và giới thiệu bằng tiếng Anh cho mình miễn phí vì mình đi rơi vào ngày Quốc Khánh Indonessia. Rồi mình ghé qua khu vui chơi - giải trí, càng bất ngờ hơn khi trong đó có một Aquatium như một khu triển lãm tương tác giới thiệu về Khoa học - công nghệ giành cho trẻ em, cách bố trí rất hiện đại, sáng tạo khiến cho người lớn cũng mê tít. Jakarta thì quá đông, ồn ào và xe luôn chạy vun vút. Có lẽ chỉ có vào các thánh đường trong nhà thờ thì mới tìm thấy lại được sự im lặng và lắng động nội tâm. Con mắt không khỏi tò mò khi nhìn mỗi chiếc mũ bảo hiểm hay mỗi chiếc xe máy ở đây, rất màu mè và phong cách, không ai giống ai. Mỗi chiếc mũ bảo hiểm nhìn rất "ngầu" và "xịn" như một chiếc vân tay thể hiện cá tính của người đội, như thầm nhắn nhủ "đội tôi vào rồi tăng tốc thả ga". Jakarta nhiều nơi rất bẩn. Nhìn những con kênh ở đây đen nghịt và cạn nước, bốc mùi. Với gánh nặng dân số quá lớn và thói quen thả rác không phanh, kênh rạch trở nên tức tưởi.
Jakarta có gì vui không em ? Vẫn có ánh trăng lặng chiếu trên trời để em nhìn ngắm, để hiểu rằng dù đi giữa phố xá tấp nập lạ lẫm này vẫn có thể nhìn thấy một điều rất quen và rất chung - Ánh Trăng.
Jakarta có gì vui không em ? Vẫn có ánh trăng lặng chiếu trên trời để em nhìn ngắm, để hiểu rằng dù đi giữa phố xá tấp nập lạ lẫm này vẫn có thể nhìn thấy một điều rất quen và rất chung - Ánh Trăng.
mardi 1 août 2017
Hoàn hảo là một sai lầm
Đó là một câu trong bài báo cáo của một giáo sư Mỹ tại Hội nghị Indonesia. Tự nhiên suy nghĩ lung tung. Đi giữa các con đường ở Yogyakarta, thấy nhiều nơi bẩn thỉu, người dân còn lem luốc vì lao động rất nhiều. Số lượng dân thường có mức sống dưới trung bình ở Indonesia chắc còn cao. Tuy nhiên, việc nhìn thấy nhiều tầng lớp lao động mưu sinh ở đây không gợi lên cho mình sự “thương hại” mà lại là sự “kính nể”. Xã hội này cho phép tất cả mọi người đều có quyền mưu sinh chính đáng. Xã hội đó không xua đuổi những người đi bán hàng rong hay những người bán trên vỉa hè. Xã hội đó cũng không tịch thu các phương tiện mưu sinh lạc hậu như các xe xích lô ôm đã quá cũ. Xã hội đó cho phép người dân sống thật với năng lực của chính mình, vẫn còn nghèo và vẫn còn vất vả nhưng ai cũng có một công việc để làm, để mưu sinh, để tồn tại. Người dân đi trên đường đa số không màu mè, chải chuốt hay trang điểm. Đa số không nặng về hình thức bên ngoài. Tất cả chỉ tập trung vào hành động. Cả thành phố náo nhiệt và sinh động. Tầng lớp tri thức của xã hội này (có hay không có ẩn mình dưới những khăn trùm đầu kín đáo) nói tiếng Anh rất tốt. Những leader của khoa hay trường dù trẻ hay già đều nói tiếng Anh tốt đủ để tiếp thu tri thức mới từ Tây Phương và áp dụng cho đơn vị của mình, đủ để tự tin trình bày những kế hoạch, dự án, chương trình của chính mình đang triển khai.
Điểm đậu đại học quá cao, năm sau cao hơn năm trước đó là một chỉ dấu của “lạm phát điểm”. Có quá nhiều lớp sơn đẹp đẽ được phủ lên những tư duy cũ cố hữu tăng tiến.
vendredi 28 juillet 2017
Smile
Where could I find my source of energy
Be your smile or the light of sunrise ?
When could I hear my voice
When walking alone or closing my eyes?
jeudi 27 juillet 2017
All we need...
The wind flies so far
Up to the cloud and down to the flower
All we need is a sign
Or more patience to be waiting for...
Tốc ký Indonesia (1)
Tối qua đến Yogyakarta – cố đô của Indonesia vào lúc 9h,
sáng nay cũng chỉ kịp ngắm thành phố khi đi trên xe đến Hội nghị. Ấn tượng ban
đầu là: xe máy ở đây ít hơn ở mình, xe ô tô có vẻ nhiều hơn, xe đi bên trái (chứ
không phải bên phải như mình), xe máy có vẻ ngầu ngầu (đặc biệt là các bạn nam
đi, hình như là phân khối lớn hơn bình thường?), tất cả mọi người đội mủ bảo hiểm
đều rất xịn (đều có kính phía trước và ôm cả đầu và tai). Nhìn vào các bãi đổ
xe máy thấy tất cả đều để mủ bảo hiểm lơ ngơ trên các kính xe mà không sợ bị mất.
Rất hiếm nghe tiếng còi xe.
Người dân ở đây ăn mặc xùi xùi chứ không chưng diện nhiều
như ở mình. Các bạn dược sĩ Indonesia mình tiếp xúc tiếng Anh đều khá tốt, đủ để
họ giao tiếp tự tin (dù có lúc mình nói họ không hiểu, và họ nói mình không hiểu).
Nhìn dọc hai bên đường có cảm giác gì đó rất giống Việt Nam: cũng kiến trúc nhà
cửa như thế, cũng những mặt hàng kinh doanh đó, và cũng có những tòa nhà đẹp
nhưng cũng có nhiều quán vỉa hè tồi tàn, ẩm tối và hơi bẩn. Thành phố hiện đại
và năng động nhưng sức mạnh tâm linh vẫn song hành. Sáng sớm đang ngủ đã nghe
tiếng cầu nguyện phát ở loa vang vọng kéo dài. Chiều về đi trên đường lại nghe
tiếng cầu nguyện từ loa phát ra. Những người phụ nữ quàng khăn quanh đầu khá nhiều.
Nhưng tất cả những người phụ nữ là dược sĩ quàng khăn mình gặp đều rất thân thiện,
cởi mở, tự tin giao lưu, bắt chuyện.
jeudi 20 juillet 2017
Review phim “Cô gái đến từ hôm qua”
Kết bài hát của Trúc Nhân và xem trailer hồn nhiên, trong
sáng của bộ phim “Cô gái đến từ hôm qua”, thế là nhất quyết dù sắp lên đường
cũng mua vé đi xem phim ngay hôm ni. Một bộ phim do những thế hệ 8x làm nên nó
là món quà kỉ niệm thời học trò cấp 3 trong sáng giành riêng đặc biệt cho thế hệ
8x. Những điểm cộng của bộ phim là dàn diễn viên trẻ nhí nhảnh, có sức sống, đặc
biệt 2 em nhỏ đóng khá xuất sắc. Trong rạp nhìn qua, dù bạn nam hay nữ đến những
phân cảnh xúc động đều thấy tay ai đó đưa lên vuốt nước mắt. Những xúc động đến
tự nhiên như hồi xem “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”. Điểm cộng khác là bộ
phim có nhiều đoạn sáng tạo để cho ý tưởng bay bổng thể hiện những phá cách phi
logic, cũng như nhạc phim rất chất, đặc biệt là khi chàng trai bơ vơ, hoang
mang trên con đường hoang vắng tượng trưng cho chuyện tình yêu của chính mình và
Trúc Nhân nghêu ngao ca bài “Ngồi hát đỡ buồn” ngang qua. Khoảnh khắc ấy giá trị
nghệ thuật của âm nhạc, hình ảnh lên đến cao độ, đưa cảm xúc bay lên đến tận
cùng để hiểu thông điệp mà bộ phim muốn nhắn gửi “Khi bạn bắt đầu yêu một ai đó
mới, bạn hoang mang lo lắng đến đích đến. Nhưng điều quan trọng là bạn hiểu,
người bạn yêu mới không thể là ai xa lạ, luôn là người bạn đã từng yêu hôm qua
hay kiếp trước. Dù con đường tình yêu đó có thế nào cũng là con đường mà bạn phải
cảm ơn, trân trọng. Con đường tình yêu mà
bạn đang đi hôm nay sẽ giúp bạn tìm lại được tình yêu trong quá khứ của mình.”
Một điểm trừ của bộ phim có lẽ là cầu toàn muốn trưng ra nhiều phong cảnh, góc quay đẹp khiến đôi lúc có cảm giác các không gian được xếp cạnh nhau một cách phi logic.
Kịch bản:8/10
Diễn viên: 8/10
Quay phim: 8/10
Âm nhạc: 9/10
Cảm xúc: 10/10
Inscription à :
Articles (Atom)


