Mỗi người dù
tốt hay xấu ta gặp trong đời đều có điều gì đó ta có thể học hỏi được.
Ngưỡng mộ ai đó vì một điều tốt đẹp như một cách tự hoàn thiện mình thì
thật tuyệt vời. Tôi không ngưỡng mộ những người tài giỏi nhưng
tôi ngưỡng mộ những người tiến bộ không ngừng và học hỏi không ngừng.
Nhưng ngưỡng mộ đến độ ta giành quá thời gian cho "thần tượng" thay vì
giành thời gian chăm sóc cho chính ta thì...
Giới nghệ thuật là
nơi cái tốt đẹp nhất được trưng bày và những cái xấu xa nhất được che
đậy. Nên thần tượng khi ấy chỉ là hình tượng ảo mà thôi!
Giới
khoa học là nơi sự trung thực, chất xám, ý tưởng được đánh giá cao. Nơi
bạn phải âm thầm làm quần quật sau một thời gian rồi mới được một vài
giây léo sáng trên "sân khấu". Ví như làm tiến sĩ thì quần quật làm 3
năm nhưng chỉ hát về kết quả đạt được trong vòng 40 phút hôm bảo vệ
thôi. Do đó, nếu có ngưỡng mộ ai đó trong giới khoa học, cũng chỉ là
ngưỡng mộ cái nghị lực, cái đam mê của họ mà thôi. Nhưng để đánh đổi
cuộc sống như họ mãi thì...
Các nhà triết học nổi tiếng như Đức
Phật, chúa Jesu...những con người đã tìm ra chân lý, những nguyên tắc
để vươn đến một cuộc sống vẹn toàn, hạnh phúc thực sự. Nhưng những tư
tưởng của họ có những cái quá cao siêu, ta hiểu, nhưng đôi khi ta áp
dụng lại không mang lại hiệu quả như lý thuyết bởi cái TẦM vầ TÂM của ta
chưa đủ lớn để lĩnh hội cái triết lý sống đó. Nên đôi khi áp dụng không
đúng thời điểm, không đúng năng lực hiện tại của ta, nó lại phản tác
dụng như uống thuốc quá liều vậy.
Chi bằng thay vì lấy người
khác làm thần tượng, hãy lấy chính bản thân làm thần tượng cho mình.
Điều này không có nghĩa ta tự cao, tự đại, nâng cao bản ngã của mình. Mà
điều đó có nghĩa là, ta hiểu rằng chính ta là vị thành mạnh mẽ nhất của
chính mình, ta chính là vị giác ngộ của chính mình, ta chính là vị cứu
rỗi của chính mình. Chỉ có ta mới biết trình độ, bản chất của ta là gì
rồi từ đó tìm, học hỏi những điều tốt đẹp, kì diệu, những bí mật của
cuộc sống để khám phá giá trị bản thân qua tương tác với thế giới.
Vì vậy, chẳng có ai đáng được ta đề cao làm thần tương ngoài chính BẢN
THÂN MÌNH. Cũng như TA PHẢI TRỞ VỀ CHÍNH TA ĐỂ QUÊN ĐI CHÍNH TA!
samedi 12 avril 2014
Trường đại học đào tạo sinh viên làm Thầy, Thợ hay Làm Ông Chủ ?
Tuần vừa rồi theo học khóa học Doctorial được tổ chức khá thú vị.
Khóa học gồm gần 100 sinh viên tiến sĩ từ các chuyên ngành khác nhau. Sinh viên được xe bus đón từ chiều chủ nhật đến một khách sạn trên núi cao cách ly trong vòng 1 tuần để chỉ tập trung học chung với nhau. Sinh viên được phục vụ ăn uống, có nhiều phòng giải trí vào buổi tối nếu sinh viên cần. Ở đó, mình còn bắt gặp các nhóm trẻ em chừng trăm nhóc cũng được thầy cô dẫn tới đó học. Và có rất nhiều nhóm khác cũng vậy. Ở Pháp, rất nhiều chương trình được tổ chức học ở một nơi xa như vậy. Đặc biệt là những khóa học đào tạo kĩ năng làm việc nhóm và đòi hỏi học viện phải dành nhiều thời gian tương tác với nhau.
Còn các nhóc từ 3-4 tuổi đã được đi du lịch xa theo đoàn cùng các anh chị hay thầy cô hướng dẫn để. Nên việc rèn luyện kĩ năng độc lập, tự tin, tự chăm sóc mình của các nhóc thì khỏi phải bàn.
Trở lại khóa học, khóa học này nhằm đến 2 mục tiêu chính : đào tạo kĩ năng phỏng vấn xin việc và tiến hành một ý tưởng kinh doanh.
Một vấn đề nổi trội của các nước châu Âu cũng như Pháp đang đương đầu là nạn thất nghiệp gia tăng. Nên các trường đại học Pháp đang đổi mới mạnh mẽ bằng cách bổ sung các khóa học hỗ trợ kĩ năng định hướng nghề nghiệp cho Sinh viên. Và khóa học này là để thực hiện điều đó. SV được dạy về viết CV, thư xin việc, về cách tìm thông tin để xin việc. Và các chuyên gia về xin việc, về tuyển dụng được mời tới để trực tiếp phỏng vấn sinh viên từ đó đưa ra góp ý cho sinh viên.
Một hướng khác là giúp sinh viên xây dựng kĩ năng làm việc nhóm để thực hiện một ý tưởng kinh doanh. Khóa học chia làm các nhóm nhỏ 8-9 người. Mỗi nhóm tự chọn một ý tưởng và có các chuyên gia để hướng dẫn. SV tìm ý tưởng, tính toán về mặt kĩ thuật, tổ chức, kinh phí…để bảo đảm ý tưởng đó có tính khả thi và sinh lợi.
Khi nhắc đến các doanh nghiệp, người ta chỉ nhớ đến các doanh nghiệp lớn, nổi tiếng. Nhưng thật bất ngờ, nếu như mình nhớ không nhầm thì có hơn 70% các nhân viên là làm việc trong các doanh nghiệp nhỏ chỉ dưới 50 nhân viên. Điều đó cho thấy số lượng các doanh nghiệp nhỏ rất nhiều. Và cơ hội nằm trong tay những người dám nghĩ, dám làm ông chủ.
Đào tào ở mình luôn bị kêu ca là đào tạo « LẮM THẦY, ÍT THỢ ». Và hậu quả cuối cùng là rất nhiều người thất nghiệp hay làm sai nghề. Một sự lãng phí quá lớn. Nhưng mình nghĩ, vấn đề không phải ở đào tạo « nhiều thầy » mà là rất ít trường đào tạo sinh viên « LÀM ÔNG CHỦ», và cũng rất ít trường hổ trợ sinh viên kĩ năng xin việc cho sinh viên.
Nếu quan niệm trường đại học cũng là một doanh nghiệp. Thì sản phẩm của trường đại học là sinh viên. Và một trong nhữn g tiêu chí quan trọng nhất để đánh giá trường đại học là tỷ lệ phần trăm sinh viên xin được viêc hay tự tạo việc làm cho mình đúng chuyên ngành. Chừng nào trường đại học không đổi mới chương trình đào tạo để giải quyết vần đề này thì chừng đó việc đổi mới ở trường đại học vẫn chưa đúng hướng.
Ngôi nhà kiểu Pháp
Mình đã đi nhiều thành phố châu Âu (nhiều ở đây là khoảng chục thành phố thôi) và mình thấy kiến trúc thường có nét tương đồng nào đó, các nhà thờ với những ô kính nhiều màu lộng lẫy, viện bảo tàng rộng lớn, các tòa nhà lớn nổi tiêng với mái nhà cao vút và tường màu trắng kinh điển... Nhưng mình đi du lịch vẫn còn mang nặng tâm lý để ngắm hơn là tìm hiểu nên giờ có đi tiếp mà chỉ ngắm thôi thì chắc sẽ rất chán.
Tuy nhiên mình lại rất hứng thú với các chi tiết kiến trúc đơn giản nhưng thiết thực và nhân văn ở đây.
- Những ngôi nhà thường được hài hòa với những ngôi nhà bên cạnh. Một đứa bạn mình đang xây nhà nhưng bản vẽ ngôi nhà như chiều cao, màu sơn tường, chất liệu và màu mái ngói...phải được phê duyệt bởi chính quyền địa phương.
- Ngôi nhà ở đây thường rất nhỏ, gọn, thường 2-3 tầng là chủ yếu. Họ thường có một tầng chìm trong lòng đất để đựng bia rươu, garage xe hơi...Mình hỏi tại sao. Họ trả lời, xây tầng chìm vì thành phố giới chiều cao, và mình không phải leo cầu thang nhiều.
- Phía dưới ngôi nhà thường là khoang trống để nền nhà không tiếp xúc trực tiếp với đất, nên không tạo không khí ẩm trong nhà, phòng bệnh tật.
- Những viên gạch rấ to, và giữa các viên gach thấy rất ít hồ xây dựng
- Việc xây nhà thấy khá đơn giản, thường lắp ghép các mảng lớn với nhau bằng hồ công nghiệp, các khung gỗ được lắp cố định để có thể tái sử dụng nếu có ý định.
- Lắp đèn đọc sách bên cạnh giườg nằm.
- Không có hàng rào hoặc hàng rào đơn giản, bằng cây cảnh
- Vì vào mùa đông cần dùng hệ thống sưởi ấm rất tốn điện nên nhà được thiết kế gọn, tiện nhất có thể. Tường nhiều lớp để cách nhiệt, nền nhà cách mặt đất…
- Có nhiều cửa sổ để tận dụng ánh sáng tự nhiên. Thường treo cây cảnh phía ngoài ban công.
- Nhà thường có khu vườn rộng, vườn hoa, rau quả và các đồ dùng cho trẻ em chơi
Mình luôn nghĩ ngôi nhà là không gian quan trọng nhất của mỗi người. Do đó, việc thiết kế một ngôi nhà sao cho tiện ích, kinh tế, ấm áp, thân thiện với môi trường…là rất quan trọng.
So sánh với ngôi nhà của gia đình mình tại Việt Nam. Nhà cao 2 tầng nhưng không có một khoảng đất trống nào để thư giãn, trồng cây. Ngôi nhà vào mùa hè rất nóng.
Mình không rành về kiến thức kiến trúc, nhưng mình nghĩ mỗi nước có điều kiện khí hậu, văn hóa đặc thù. Việc nghiên cứu một kiến trúc nhà phù hợp cho người Việt sao cho kinh tế nhất nhưng bảo đảm các yếu tố tiện lợi khác là rất cần thiết. Không phải cứ xây nhà thật cao, thật rộng đã là tiện ích.
- Nơi vui chơi của trẻ ?
- Nhà quá cao sẽ khó đi lại cho người già hay lỡ ai bị bệnh tật trong nhà, vợ có thai
- Phòng khách đủ lớn để tiếp khách, bạn bè tới ăn uống
- Phòng làm việc, phòng ngủ, bếp ăn
Ngôi nhà là môi trường sống và giáo dục của nhiều thành viên trong gia đình. Và cần thiết kế sao phục vụ tối đa nhu cầu đó thì ngôi nhà mới thực sự là nơi nuôi dưỡng tình yêu gia đình.
Nhậu với vợ
Một số điểm khác biệt về văn hóa bia-rượu mình cảm nhận được giữa Tây và Ta.
Nhậu cái gì ?
Mỗi lần mình ăn uống với tụi bạn Pháp. Mỗi tối trung bình có đến 5 loại bia, và khoảng 5 loại rượu khác nhau. Thường bắt đầu bằng ăn chip chip và uống bia, tán dốc. Sau đó vào bữa ăn chính, thường ăn thịt bò với rượu vang đỏ. Rồi uống champage. Kết thúc lại ăn bánh ngọt uông rượu vang trắng. Tụi Pháp uống rượu ít nhưng uống nhiều loại khác nhau trong mỗi buổi ăn như là cơ hội để khám phá những hương vị bia rượu mới. Việc uống cũng gắp liền với ăn cái gì, như vậy uống giúp cho tiêu hóa món ăn đó tốt hơn chứ không phải mục đích uống để say. Các gia đình Pháp cũng vì thế thường có hầm rượu để trữ các lại bia rượu và tủ lạnh khi nào cũng đầy ắp bia rượu.
Nhậu ở đâu ?
Các bạn trẻ thường đến bar nếu chỉ muốn nhậu và nhảy. Còn muốn nhậu và ăn thì đến nhà hàng. Còn luốn nhậu, nhảy và ăn thì thường tổ chức các buổi tụ họp tại trường, công viên, nhà ai đó. Khi đó nhậu chỉ là một phần của mục đích giao lưu, kết bạn. Nhóm bạn thân người Pháp mình hay chơi thường tổ chức hội họp ăn uống, nhậu tại nhà ai đó mỗi tháng một lần. Khi đi, mỗi người tự chuẩn bị một phần gì đó mang đến như chip chip, trái cây, bia, rượu, bánh ngọt gateau, món ăn chính….Vì mọi người đều chuẩn bị nên chủ nhà cũng rất nhàn rỗi, không phải lao lực chuẩn bị mâm cỗ. Nếu là bạn bè thân tình hoặc bạn là người thân thiết, người Pháp sẽ thường mời tới nhà ăn uống, nói chuyện thay vì mời tới quán.
Nhậu với ai ?
- Vì công việc : Thường người đàn ông đi nhậu với nhau cũng thường vì công việc nên câu chuyện trên bàn nhậu lại cũng rất công việc. Mình còn nhớ buổi nhậu của các đại biểu tham dự Hội nghĩ Dược lâm sàng ở Việt Nam. Trong khi mấy ông Mỹ và Pháp uống ít, nói nhiều về công việc thì nhiều ông châu Á lại uống nhiều và chỉ nói chuyện « không liên quan » đến công việc.
- Vì giải trí : đã là giải trí nên thường các đôi yêu nhau, hay cả đại gia đình cùng đi nhà hàng với nhau. Hoặc mời tất cả tới nhà ai đó nhậu, chém gió.
Nhậu để làm gì ?
Theo như mình thấy thì họ nhậu để :
-Khám phá các loại bía rượu
- Giúp tiêu hóa
- Là một sở thích chung giúp kết nối, giao lưu bạn bè
- Là chất kích thích nhẹ giúp buổi nói chuyện rôm rả, hay mạnh dạn nhảy múa
Nhưng họ nhậu không phải :
- Để say
- Để chứng tỏ mình bãn lĩnh đàn ông hay bản lĩnh đàn bà, mình biết ăn chơi, mình sành điệu
Thú thật một điều, mình rất thích uống bia, đặc biệt với người yêu (nếu có), gia đình, và bạn bè ...
Nhậu cái gì ?
Mỗi lần mình ăn uống với tụi bạn Pháp. Mỗi tối trung bình có đến 5 loại bia, và khoảng 5 loại rượu khác nhau. Thường bắt đầu bằng ăn chip chip và uống bia, tán dốc. Sau đó vào bữa ăn chính, thường ăn thịt bò với rượu vang đỏ. Rồi uống champage. Kết thúc lại ăn bánh ngọt uông rượu vang trắng. Tụi Pháp uống rượu ít nhưng uống nhiều loại khác nhau trong mỗi buổi ăn như là cơ hội để khám phá những hương vị bia rượu mới. Việc uống cũng gắp liền với ăn cái gì, như vậy uống giúp cho tiêu hóa món ăn đó tốt hơn chứ không phải mục đích uống để say. Các gia đình Pháp cũng vì thế thường có hầm rượu để trữ các lại bia rượu và tủ lạnh khi nào cũng đầy ắp bia rượu.
Nhậu ở đâu ?
Các bạn trẻ thường đến bar nếu chỉ muốn nhậu và nhảy. Còn muốn nhậu và ăn thì đến nhà hàng. Còn luốn nhậu, nhảy và ăn thì thường tổ chức các buổi tụ họp tại trường, công viên, nhà ai đó. Khi đó nhậu chỉ là một phần của mục đích giao lưu, kết bạn. Nhóm bạn thân người Pháp mình hay chơi thường tổ chức hội họp ăn uống, nhậu tại nhà ai đó mỗi tháng một lần. Khi đi, mỗi người tự chuẩn bị một phần gì đó mang đến như chip chip, trái cây, bia, rượu, bánh ngọt gateau, món ăn chính….Vì mọi người đều chuẩn bị nên chủ nhà cũng rất nhàn rỗi, không phải lao lực chuẩn bị mâm cỗ. Nếu là bạn bè thân tình hoặc bạn là người thân thiết, người Pháp sẽ thường mời tới nhà ăn uống, nói chuyện thay vì mời tới quán.
Nhậu với ai ?
- Vì công việc : Thường người đàn ông đi nhậu với nhau cũng thường vì công việc nên câu chuyện trên bàn nhậu lại cũng rất công việc. Mình còn nhớ buổi nhậu của các đại biểu tham dự Hội nghĩ Dược lâm sàng ở Việt Nam. Trong khi mấy ông Mỹ và Pháp uống ít, nói nhiều về công việc thì nhiều ông châu Á lại uống nhiều và chỉ nói chuyện « không liên quan » đến công việc.
- Vì giải trí : đã là giải trí nên thường các đôi yêu nhau, hay cả đại gia đình cùng đi nhà hàng với nhau. Hoặc mời tất cả tới nhà ai đó nhậu, chém gió.
Nhậu để làm gì ?
Theo như mình thấy thì họ nhậu để :
-Khám phá các loại bía rượu
- Giúp tiêu hóa
- Là một sở thích chung giúp kết nối, giao lưu bạn bè
- Là chất kích thích nhẹ giúp buổi nói chuyện rôm rả, hay mạnh dạn nhảy múa
Nhưng họ nhậu không phải :
- Để say
- Để chứng tỏ mình bãn lĩnh đàn ông hay bản lĩnh đàn bà, mình biết ăn chơi, mình sành điệu
Thú thật một điều, mình rất thích uống bia, đặc biệt với người yêu (nếu có), gia đình, và bạn bè ...
Băng vệ sinh (note này chỉ giành cho các bạn nữ)
Để tiết kiệm, hồi mình mới sang Pháp đã mua đủ băng vệ sinh ở Viêt Nam
đủ dùng cho cả 3 năm tại Pháp. Nhưng dự kiến không đúng nên mình bị cháy
hàng. Tháng trước mới buộc phải tới siêu thị Pháp
để mua băng vệ sinh tại Pháp. Một để ý nhỏ là mình thấy băng vệ sinh ở
đây rất nhiều bông, nhưng ít chất gây đông cứng chất lỏng nên khả năng
hút kém hơn, do đó bạn phải thay đổi nhiều lần hơn. Nhưng bù lại băng
vệ sinh này lại mang lại cảm giác rất thoải mái. Đã dùng băng vệ sinh từ
lâu những chẳng bao giờ tìm hiểu về nó trong khi nó lại khiến thức
không thể thiếu của các bạn gái.
Cái note này chỉ là sự khơi mào cho việc bản thân và các bạn gái nên tự tìm hiểu về chủ đề này !!!
Bài báo tham khảo: http://megafun.vn/cuoc-song/suc-khoe/kien-thuc/201311/giat-minh-voi-thoi-quen-dung-bang-ve-sinh-tai-hai-cua-chi-em-298590/
Cái note này chỉ là sự khơi mào cho việc bản thân và các bạn gái nên tự tìm hiểu về chủ đề này !!!
Bài báo tham khảo: http://megafun.vn/cuoc-song/suc-khoe/kien-thuc/201311/giat-minh-voi-thoi-quen-dung-bang-ve-sinh-tai-hai-cua-chi-em-298590/
Nên dộng viên hay khiển trách học trò ?
Có một điểm đánh chú ý nhất của dân Pháp là rất hay khen động viên
nhau. Người càng cao càng hay khen động viên cấp dưới, bố mẹ khen động
viên con nhỏ.....Mình còn nhớ hồi năm 1 mới sang, cứ mỗi lần tới
buổi họp với hai ông giáo, mình chỉ có duy nhất một ý nghĩ, làm sao để
nói với hai ông là minh không có khả năng làm nhỉ, để xin về nước cho
rồi. Học ở nhà đã chả ăn ai, qua đây tiếng thì bì bỏm, mà đỏi hỏi thì
cao quá. Nhưng cứ hết buổi họp thế nào hai ông cũng thi nhau đục khoét
để tìm điểm mạnh mà khen động viên mình cho bằng được. Mình nhớ có lần,
mình soạn slide bằng tiếng Pháp để báo cáo, gồm 10 slide, slide nào các
ông cũng phải sửa chi chít nhưng lời đầu tiên là ông ấy lại khen cái
slide cuối cùng của mình với duy nhất một câu "Cảm ơn mọi người đã chú ý
lắng nghe" rất tâm lý và phù hợp với văn hóa Pháp. Mình cười thầm, mấy
ông này đểu quá!!! Lúc đầu mình chẳng tin vào mình mấy, vẫn cứ có ý định
xin bỏ về. Nhưng cứ được động viên hoài, rồi thì cứ đâm lao phải theo
lao vậy...Và giờ hai ông ấy vẫn lạc quan như thế, tin mình còn hơn mình
tin mình....Nhờ thế mình mới sống sót đến hôm nay mà còn chém gió...
Những lời chê có tính ám thị rất lớn, nếu trẻ nghe nhiều thì nó sẽ mặc định đó là bản chất nó là thế và nó sẽ trở thành như thế....10 câu chê bất hủ của thầy cô trong bài báo (http://www.tiin.vn/chuyen-muc/hoc/bo-tranh-10-cau-noi-bat-hu-cua-thay-co.html) đúng là cả 10 câu mình nghe được rất nhiều lần thời còn ngồi trên ghế nhà trường...
Một thế hệ thầy cô không tin tưởng, động viên trẻ thì trẻ sau này sẽ trở thành một thế hệ thiếu tự tin vào chính mình...
Một xã hội a dua nhau chê và chỉ trích nhau...thì chỉ làm sự tự tin của mỗi cá nhân thui chột đi, và sự tự tin của dân tộc thui chột ...Ví như nhiều báo đăng nhiều bài báo nói về những tính xấu của người Việt ở nước ngoài, nếu thấy có phần nào đó mình có, thì hãy nghĩ rằng đó không phải là lỗi cá nhân của riêng mình mà nó là lỗi hệ thống, lỗi của môi trường giáo dục ta từ nhỏ, giáo dục ở nhà trường, gia đình và xã hội. Vì vậy, giờ ta phải tự học lại, tự đào tạo lại...
Vì vậy, hãy hào phóng khen động viên mọi người, và đủ bản lĩnh tự vực mình đậy sau những lời chê để tốt hơn lên...Nếu ai đó chỉ biết chê ta mãi một điều nào đó thì hãy quên những lời đó đi, và tập trung vào những điều tốt đẹp khác trong mình mà phát huy.
Không tự ti, không tự cao nhưng nhất định phải TỰ TIN !!!
Những lời chê có tính ám thị rất lớn, nếu trẻ nghe nhiều thì nó sẽ mặc định đó là bản chất nó là thế và nó sẽ trở thành như thế....10 câu chê bất hủ của thầy cô trong bài báo (http://www.tiin.vn/chuyen-muc/hoc/bo-tranh-10-cau-noi-bat-hu-cua-thay-co.html) đúng là cả 10 câu mình nghe được rất nhiều lần thời còn ngồi trên ghế nhà trường...
Một thế hệ thầy cô không tin tưởng, động viên trẻ thì trẻ sau này sẽ trở thành một thế hệ thiếu tự tin vào chính mình...
Một xã hội a dua nhau chê và chỉ trích nhau...thì chỉ làm sự tự tin của mỗi cá nhân thui chột đi, và sự tự tin của dân tộc thui chột ...Ví như nhiều báo đăng nhiều bài báo nói về những tính xấu của người Việt ở nước ngoài, nếu thấy có phần nào đó mình có, thì hãy nghĩ rằng đó không phải là lỗi cá nhân của riêng mình mà nó là lỗi hệ thống, lỗi của môi trường giáo dục ta từ nhỏ, giáo dục ở nhà trường, gia đình và xã hội. Vì vậy, giờ ta phải tự học lại, tự đào tạo lại...
Vì vậy, hãy hào phóng khen động viên mọi người, và đủ bản lĩnh tự vực mình đậy sau những lời chê để tốt hơn lên...Nếu ai đó chỉ biết chê ta mãi một điều nào đó thì hãy quên những lời đó đi, và tập trung vào những điều tốt đẹp khác trong mình mà phát huy.
Không tự ti, không tự cao nhưng nhất định phải TỰ TIN !!!
Dạy trẻ nấu ăn
Hãy cho trẻ tiếp xúc với thế giới thật nhiều, hãy lắng nghe mong muốn của trẻ, hãy giúp trẻ định hướng để thực hiện những điều mà trẻ muốn. Đừng áp đặt ý nghĩ chủ quan của người lớn, của cả xã hội lên cuộc sống của trẻ.
Mình luôn nghĩ, thay đổi thói quan của bản thân khó vô cùng. Bởi càng lớn, càng khó thay đổi. Thế hệ U20, U30 thay đổi đã khó, huống chi các ông đầu nhỏ, đít to cấp cao cao ấy U40-50, đợi mấy ông thay đổi, ui sao mà khó lắm, và lâu lắm ấy!!! Thế hệ người lớn này thôi chấp nhận là thế hệ bỏ đi đi vậy. Nhưng có một giải pháp tươi sáng là thay đổi cách nuôi dạy và giáo dục con trẻ. Dạy theo phương pháp như Tây rồi nó sẽ tư duy và hành động như Tây. Không phải là mình chuộng Tây mà chê bai Ta, nhưng chỉ là họ văn minh hơn ta nhiều thứ. Và họ có rất nhiều thứ đáng học hỏi! Còn những cái tuyệt vời trong ta, thì ta tự hào giữ lấy, thế thôi!!
Inscription à :
Articles (Atom)











