samedi 3 juin 2017

Quyên góp - Ủng hộ (Donation)


Ở mình người ta thường chỉ ủng hộ tiền/làm thiện nguyện cho những đối tượng yếu thế như bị lũ lụt, nghèo đói, vùng sâu, vùng xa…
Nhưng văn hóa ủng hộ cho những thứ “sang chảnh” hơn thì còn rất hiếm: như ủng hộ cá nhân vào quỹ nghiên cứu, quỹ giáo dục, quỹ bảo vệ môi trường, hay cho các hội chuyên môn, hay cho các trường đại học…
Nghe bảo các trường hàng đầu của Mỹ như Harvard tiền ủng hộ từ các cựu sinh viên là thu nhập chính của trường.
Bởi nghĩ cho sâu xa, nếu ủng hộ một cá nhân xuất sắc, một leader xuất sắc hay các tổ chức học thuật thì lợi ích mà cá nhân/tổ chức đó mang lại cho xã hội sẽ rất lớn lao hơn rất nhiều so với chỉ chăm chăm ủng hộ những người yếm thế.
Nhưng muốn ủng hộ loại đó đòi hỏi cá nhân phải có một tầm nhìn xa hơn về tác động của ủng hộ và một trái tim cao thượng hơn (vì có thể mình nghĩ mình đang ủng hộ cho cá nhân/tổ chức mạnh chứ không phải là cá nhân/tổ chức yếu thế hơn mình).
 


jeudi 1 juin 2017

Cây xanh

Em đã mệt lắm rồi – Những cây xanh
Trải qua mưa gió hơn 30 năm đến hôm nay mới xanh màu lá
Mới bắt đầu xum xuê cành lá – hút chim về.

Dưới tán em, dòng xe hối hả chạy
Em chỉ biết ngắm nhìn và vẫy theo trong gió
Có mấy ai ngoái đầu xuyên nắng ngắm em?

Em đã mệt lắm rồi - Nai lưng ra làm lá phổi chở che
Hút khí bụi trả cho ai khí mát
Để giờ đây, khi em đang muốn ngân tiếng hát
Nghe rụng rời tiếng máy xẻ gỗ cứa ngang.

Em nguyện nằm xuống hóa mụn gỗ, ủ mới những mầm xanh
Nhưng em biết 30 năm sau mầm xanh kia mới lớn…như em bây giờ!

lundi 29 mai 2017

Con quỷ nào trong bạn ?

Ở một mình và yên tĩnh cũng có cái giá trị của nó. Nó khiến bạn có thời gian để nhìn kĩ mình, trò chuyện với bản thân, và chất vấn về "con quỷ" trốn trong bạn.

Dạo này nó ngọ nguậy xuất hiện nhiều hơn.
Đó là khi bạn không đủ kiên nhẫn để cùng thảo luận cho đến đồng thuận một vấn đề cùng đồng nghiệp.
Đó là khi bạn "chớm vui" vì ai đó sơ sẩy.
Đó là khi bạn "chớm buồn" khi ai đó có niềm vui.
Con quỷ xuất hiện đôi khi dưới dạng suy nghĩ cũng đã là đáng sợ. Nếu đã là hành động thì kinh khủng hơn.
Có lẽ thiên thần và ác quỷ tồn tại song hành. Chính vì vậy mà tồn tại cả động từ "từ bi" và "sám hối".
Cái gì đúng thì phải đẹp. Còn cái đẹp chưa chắc đã đúng.
Cửa không mở. Bụi phủ đầy. Tim cỏ mọc - rông rêu.



Dược sĩ

Cuộc sống ở Việt Nam thật thú vị, ngồn ngột những vấn đề nảy sinh hàng ngày.
Cuối tuần trò chuyện cùng một em DS là giảng viên của một trường đại học non trẻ ở miền Nam, mới mở đào tạo dược đại học. Cập nhật thông tin là trường em đào tạo hơn 2.000 sinh viên dược đại học mỗi nằm, ở Sài Gòn giờ nhiều trường đào tạo đại học dược lắm. Các trường càng non trẻ, số lượng đào tạo càng khủng khiếp, cỡ nghìn trở lên. Trong khi trường Dược HN, lớn nhất nước cũng đào tạo mỗi năm 700-800, còn trường Dược TP HCM thì khoảng 300-400, còn Huế thì chỉ 100-200.

Nhiều người dự đoán là chỉ cần 3-5 năm năm nữa, đào tạo dược sẽ bão hòa. Cũng giống như thời xưa đào tạo IT hay kinh tế, hay ngân hàng một thời ế ẩm và sinh viên ra trường thì thất nghiệp dài dài.

Dược sĩ, bác sĩ rồi cũng sớm rơi vào tình trạng ấy.
Ở Pháp, mỗi năm cả nước Pháp đào tạo chỉ khoảng 400-500 dược sĩ. Vậy mà số lượng đó chỉ bằng 1/4 số dược sĩ đào tạo của một trường mới mở đào tạo dược tại Việt Nam.

Kì lạ là không thấy Hội nghề nghiệp dược gì lên tiếng, các trường đào tạo dược uy tín hơn cũng không lên tiếng để bảo vệ mình.

Ở nước ngoài, Hội nghề nghiệp dược sĩ là Hội có tiếng nói rất mạnh. Chính Hội đó đưa ra tiêu chuẩn, năng lực nghề nghiệp, cũng chính hội đó trao đổi cùng các trường để thiết kế chương trình đào tạo dược. Cũng các hội ấy đóng vai trò quan trọng trong cấp chứng chỉ hành nghề dược, rút giấy phép hành nghề....

Còn ai đứng ra bảo vệ danh dự, nhân phẩm và chất lương của người dược sĩ hơn là chính dược sĩ. Nhưng rồi những cá nhân xưa nay vốn im lặng nên mãi lặng im để tận hưởng cuộc đời mỗi ngày với bộn bề vấn đề mãi chưa cải thiện.


samedi 18 février 2017

Review kịch "Trà Hoa Nữ"

Tự nghĩ thèm xem kịch, đi Đà Nẵng hay Ninh Bình đều tìm xem có nhà hát-kịch nào không. Nhưng đều chưa có duyên để được xem trực tiếp. Hôm ni tình cờ từ đọc câu chuyện trong sách "Chuyện trò" của Cao Huy Thuần, nhắc đến tên nghệ sĩ kịch Kim Cương và vở kịch "Trà Hoa Nữ" của Alex Dumas được chuyển thể tại Việt Nam. Tò mò tìm trên youtube thì được thưởng thức một vở kịch rất xúc động. Có lẽ đã hơn 6 năm không xem một vở kịch Việt Nam nào. Nhưng vở kịch này đặc biệt. Âm nhạc của phim với những bài hát tango, bolero tại vũ trường hay nhạc nền cổ điển khi cao trào được sử dụng xuất sắc. Đây không phải là vở nhạc kịch nhưng âm nhạc là nhân vật vô hình quan trọng tạo nên thành công của vở kịch. Diễn xuất của đội ngũ diễn viên rất thật, chuyên nghiệp và chất lượng đồng đều (hầu như không có cảnh nào bị cho là sượng - sống vốn gặp đầy rẫy trong điện ảnh VN). Kịch bản chuyển thể cũng rất thành công. Nguyên tác tiếng Pháp rất nổi tiếng và kinh điển đã được chuyển thể mềm mại và tinh tế để biến nó thành một câu chuyện mới bắt rễ từ chính cuộc sống - văn hóa Việt (người ta khó lòng bắt gặp chất Pháp nguyên tác nếu như không được giới thiệu trước là câu chuyện chuyển thể từ một tác gia người Pháp - ngoài khung cảnh nghĩa trang kiến trúc hơi Pháp một xí). Các khán giả xem kịch cũng thể hiện một trình độ thưởng thức nghệ thuật cao - biết lặng im khi cần, biết vỗ tay tán thưởng nghệ sĩ ở những đoạn cao trào hay chuyển cảnh, đồng cảm - nôn nóng ngóng theo tâm tư của những nhân vật trên sân khấu, và nán lại sân khấu không rời kể cả khi vở kịch đã kết thúc (mình đã bất ngờ về khán giả, và đến cuối vở kịch mới biết là khán giả đặc biệt như vậy cũng có lý do của nó). Lâu rồi mới có một vở kịch/phim Việt thực sự chạm sâu đến cảm xúc đến vậy.

https://www.youtube.com/watch?v=iF7_3_bGEnY

dimanche 5 février 2017

Ký sự du xuân

Chọn Ninh Bình là điểm du xuân đầu năm thật ý nghĩa. Ở đây có cố đô Hoa Lư là cố đô của vị vua đầu tiên của Việt Nam. Chưa bao giờ đến một mảnh đất lại giàu những câu chuyện lịch sử đến thế. Mỗi địa danh, tấc đất đều gắn với những vị vua, danh tướng, bậc hiền tài đã được nghe nhiều lần qua sách vở. Nhưng chưa bao giờ thấy mình và tổ tiên lại kết nối và gần đến thế. Sau một hồi về và tìm hiểu thêm qua Wiki, mình tóm tắt một số điều mình mới biết (chưa chắc đã chính xác):
1. Đền Thái Vi và chuyện các Vua Trần
Trên thuyền gần 2 tiếng khám phá Tam Cốc, vào cuối cuộc hành trình là bến đỗ ở Đền Thái Vi. Đây là một ngôi đền có vị trí rất đặc biệt: bao quanh là núi non và sông nước. Đây cũng là nơi các vua Trần xuất gia tu học. Cố đô Hoa Lư tại Ninh Bình là nơi 3 triều đại vua đầu tiên của Việt Nam là Đinh, Tiền Lê và Lý tại vị (vì đến thời Lý Công Uẩn thì cho dời kinh đô ra Thăng Long). Cuối thời Lý, do không có con trai nên công chúa Lý Chiêu Hoàng lúc đó mới 7 tuổi lên làm nữ vương đầu tiên và duy nhất của Việt Nam. Nhưng sau đó, Lý Chiêu Hoàng lấy Trần Cảnh lúc đó cũng khoảng 7 tuổi, và nhường ngôi cho Trần Cảnh (tức Trần Thái Tông). Giải thích dài dòng xí để muốn đề cập đến 14 vị vua thời Trần, trong đó 4 vị vua Trần đầu tiên là Trần Thái Tông, Trần Thánh Tông, Trần Nhân Tông và Trần Anh Tông là 4 vị vua nổi tiếng và thành công nhất của Việt Nam (nhận định này cần phải kiểm chứng lại). 4 vị vua họ Trần này được tôn xưng vì có công phát triển nông nghiệp - thương nghiệp - kinh tế, cải cách hành chính, ban bố luật pháp, tổ chức đào tạo - thi cử để chọn người tài, phát triển Phật giáo với xu hướng Thiền và nhập thế (tức mang tư tưởng Phật giáo để giải quyết các vấn đề của cuộc sống hàng ngày). Thời kì này cũng nổi tiếng với tài ngoại giao rất thông minh khôn khéo của nhà Trần, cũng như thắng lợi hiển hách 3 lần đại thắng quân Mông - Nguyên, dưới sự lãnh đạo của các vua Trần và Trần Hưng Đạo. Vị vua mình ấn tượng nhất là Trần Nhân Tông. Giai đoạn này cũng gắn liền với câu chuyện về 2 vị công chúa nổi tiếng nhất Việt Nam là công chúa An Tư được gả lấy Thoát Hoan để cầm chân quân giặc Mông-Nguyên và mối giao duyên giữa Công chúa Huyền Trân và vua Chế Mân (Chăm Pa) để mở rộng thêm biên cương từ Bắc Quảng Trị đến đèo Hải Vân (1).

2. Trần Hưng Đạo
Nếu để ý thì hầu như ở rất nhiều thành phố của Việt Nam, cứ con đường nào to nhất - quan trọng nhất lại được đặt tên là Trần Hưng Đạo. Cùng với Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì Trần Hưng Đạo là 2 vị tướng nằm trong 10 danh tướng vĩ đại nhất thế giới (sánh ngang cùng Napoleon). Trần Hưng Đạo tên thật là Trần Quốc Tuấn. Cuộc đời ông có những điều thú vị là:
- Bỏ quên thù nhà để lo việc nước: ba ông là Trần Liễu (chú của vua) và mẹ lại là chị gái của Hoàng hậu Lý Chiêu Hoàng (vợ của vua Trần Thái Tông). Vì Hoàng hậu Lý Chiêu Hoàng không thể sinh con trai, nên Trần Thủ Độ đã ép mẹ ông phải lấy vua Trần Thái Tông. Chính vì điều này mà cha ông là Trần Liễu đã giấy binh chống lại nhà vua còn đức vua thì lên núi Yên Tử định đi tu để phản đối. Cuối cùng cha ông thất bại nên xin đầu hàng, và Trần Thủ Độ định giết để trị tội thì vua Thái Tông đã lấy thân mình bảo vệ cho Trần Liễu. Tuy nhiên, Trần Liễu vẫn mang lòng oán giận nên cho người văn võ đào tạo cho Trần Quốc Tuấn để sau này báo thù. Sau này, khi Trần Hưng Đạo có làm lãnh tướng của toàn bộ quân đội của Đại Việt, ông cũng vẫn quên đi lời trăn trối trả thù của cha ông để phụng sự vua Trần và bảo vệ đất nước.
- Ông là người yêu đương mãnh liệt: Trần Quốc Tuấn khi còn trẻ thì phải lòng công chúa cả (con của vua Trần Thái Tông), nhưng khi đó vua đã hứa gã công chúa cho người khác. Thế là Trần Quốc Tuấn đã phải "ăn cơm trước kẻng" với nàng. Việc bại lộ, mẹ của ông đã phải cầu cứu Vua tìm cách cứu mạng cho Trần Quốc Tuấn. Và vốn là vị vua nhân từ, vua đã tha tội cho ông và tác hợp cho ông lấy công chúa.
- Ông quy tụ quanh mình toàn những vị danh tướng và học sĩ tiếng tăm, đức độ như Yết Kiêu, Phạm Ngũ Lão, Trương Hán Siêu... Cũng chính ông là người phát hiện và giới thiệu những nhân tài này để phụng sự đất nước.
- Hịch tướng sĩ và Chiến thắng Bạch Đằng: cả 3 lần đại thắng quân Mông - Nguyên, ông đều là lãnh tướng lãnh đạo. Chiến thắng vang dội nhất là chiến thắng trên sông Bạch Đằng (bắt chước cách đánh thời Ngô Quyền). Hịch tướng sĩ cũng là án văn nổi tiếng nhất của ông.
- Hỏa táng: nhiều vị vua Trần và chính Trần Hưng Đạo đã có ý nguyện là sau khi chết đều thực hiện hỏa táng đơn giản. Từ cách đây hơn 1.000 năm, những người tài danh thế này đã chọn cách an tàng đơn giản nhất.
-  

Wiki:
1. Trần Nhân Tông: https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Nh%C3%A2n_T%C3%B4ng
2. Trần Hưng Đạo: https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_H%C6%B0ng_%C4%90%E1%BA%A1o
3. 10 danh tướng thế giới: http://soha.vn/quan-su/viet-nam-co-2-trong-10-danh-tuong-vi-dai-nhat-the-gioi-cong-bo-trao-thuong-20151102163704798.htm

mardi 23 août 2016

Ấn tượng về Lào qua chuyến đi ngắn ngắm Thủ đô Vientiane

Chuyến du lịch 3 ngày tại Lào ngắn ngủi nhưng cũng đủ để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp và bất ngờ về nước láng giềng gần gũi và thân nhất của Việt Nam. Sinh ra ở Quảng Trị, tỉnh giáp ngay biên giới Lào, vậy mà chưa một lần nghĩ sẽ qua Lào du lịch khám phá đất nước này. Cho đến khi đi tận châu Âu, tập tành thói quen du lịch, khi về nước mới nghĩ ngay là mình sẽ phải đi khám phá những nước gần nhất xem họ sống ra sao.
Xin điểm qua các ấn tượng thông qua các từ khóa

Chùa
Chùa ở Vientiane rất nhiều, và dường như đều có kiến trúc tương tự nhau, với màu đỏ và vàng đặc trưng, nổi bật. Chùa được xây dựng công phu, đẹp. Dường như chỗ nào đẹp nhất thì chỗ đó là chùa. Buổi sáng sớm, các nhà sư đi theo từng nhóm nhỏ, hàng dọc, đi khất thực. Nghĩa là vào những gia đình Phật tử để nhận cúng dường, thường là thức ăn. Thường nhà sư chỉ đi khất thực khoảng 1h rồi trở về chùa, nấu ăn và ăn sáng. Các nhà sư chỉ ăn ngày 2 buổi (sáng và trưa), buổi tối không ăn. Mỗi ngày làm lễ 2 lần (lúc 4h sáng và 6h chiều). Lễ thường kéo dài khoảng 30 phút trong đó đọc kinh khoảng 15 phút và ngồi thiền 15 phút. Mình vào một ngôi chùa, được nói chuyện với các chú tiểu. Thấy mấy chú hồn nhiên, vui vẻ, dễ gần và rất muốn nói chuyện với người nước ngoài để rèn luyện tiếng Anh. Các nhà sư không được phép lái xe máy, lái xe đạp, chỉ được đi bộ, ngồi sau xe, hoặc đi xe bus. Các chú tiểu đi học bình thường như người thường. Các nhà sư ở Lào tu theo phái Tiểu thừa, nên có thể ăn mặn.

Giao thông không tiếng còi
Trên đường, nhiều nhất là xe ô tô. Xe ô tô ở Lào thường là loại 4 chỗ kèm thêm cái thùng nhỏ phía sau để chỡ đồ cho tiện. Hình như xe oto còn nhiều hơn cả ở Hà Nội hay Sài Gòn. Người giàu thì đi ôtô, người trung bình thì đi xe máy. Xe máy chiếm khoảng 10% trên đường. Mọi người đội mũ bảo hiểm khá xịn, loại có kính. Xe taxis rất ít, nhưng bù lại người dân hay đi xe bus và xe tuk-tuk. Hệ thống xe bus ở thủ đô nhiều, và khá được người dân ưa chuộng vì giá rẻ, ngồi có máy lạnh. Điều bất ngờ nhất là ở đây rất hiếm nghe tiếng còi, các xe tự nhường nhau hoặc dùng đèn báo hiệu xin rẻ trái, rẻ phải. Bíp còi được xem là hành đồng “kì quặc” và thiếu văn minh ở đây. Vì không có tiếng còi nên dù thấy đường rất đông, rất nhiều xe ôtô mà vẫn im lặng lạ thường. Văn hóa không bip còi đôi khi còn hơn cả ở châu Âu.

Buôn bán có tổ chức và không chèo kéo khách
Có những khu xe tuk-tuk đậu la liệt nhưng rất gọn gàng, trật tự và yên tĩnh. Rồi các chú nhiệp ảnh ở các địa điểm du lịch cùng đều có mặc đồng phục riêng (áo gilet) nên rất dễ nhận ra. Hay các bác lái xe ôm cũng thế. Nhưng tuyệt đối không có cảnh kèo nài, lôi kéo khách. Thường chỉ có một người hỏi một lần duy nhất, nếu khách từ chối thì những người khác cũng tự động biết và thôi. Khách có từ chối cũng cười vui vẻ.

Thùng rác và thuốc lá
Dù thành phố vẫn không sạch được như các thành phố châu Âu, nhưng có lẽ thủ đô Lào đang thay đổi. Thùng rác thiết kế thân thiện, có kiểu dáng đặc trưng. Khá nhiều trên đường hay các di tích lịch sử. Nhiều cơ quan chính phủ, nơi thăm quan du lịch và trường học đều có biển cấm hút thuốc.

Người Việt kiều tại Lào
Ở Lào, chắc người Việt là nhóm người nước ngoài làm ăn đông thuộc hàng cao nhất và cũng có nhiều thương hiệu, doanh nghiệp thành công, nổi bật là thấy các ngân hàng, áo quần, viễn thông, dầu mỏ….Lào là một thị trường còn nhiều tiềm năng cho các doanh nghiệp Việt sang khởi nghiệp vì dân Lào thường hiền và hơi “an phận” nên vẫn cần các doanh nhân Việt và nước ngoài tham vọng qua đây kinh doanh. Tuy nhiên, cũng có bộ phận không nhỏ dân Việt qua Lào làm các nghề nhỏ, tay chân như làm thợ nề, buôn bán, làm móng, chạy xe, thậm chí là lượm ve chai. Dân chủ yếu là từ miền Trung qua đây làm ăn. Bộ phận này bên cạnh làm việc, cũng gây ra một số phiền toái cho nước sở tại vì nạn uống bia rượu say, đánh bậy và trộm cắm. Nghe một người Việt lái xe kể với mình: dân Trung Quốc qua đây cũng nhiều, nhưng sống tập trung với nhau, được chính phủ Trung Quốc hỗ trở tiền để định cư tại Lào, nếu dân Trung Quốc gặp vấn đề pháp lý tại Lào (ví dụ đi đường bị phạt) thì nhân viên Đại sứ quán Trung Quốc sẽ thay dân Trung Quốc làm việc với cơ quan của Lào. Còn người Việt Nam qua đây, mạnh ai nấy ở. Sống phân tán, cũng không được Đại sứ quán VN hỗ trợ hay liên hệ gì. Có một bộ phận không nhỏ của người Việt tại Lào cũng làm người dân Lào đau đầu. Tại Bến xe lớn, nơi có những chuyên xe giường nằm nối Việt Nam – Lào, phần lớn là do người Việt lái. Tới ngay bến xe này, lại thấy cảnh ồn ào, tranh giành khách, ăn to nói lớn đặc sản Việt xuất hiện.

Cờ búa liềm – Bảo tàng quốc gia Lào
Tên quốc gia Lào đầy đủ là Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào, và đảng cầm quyền là đảng cộng sản Lào, nên cờ búa liềm treo cùng cờ tổ quốc có khắp nơi. Đi vào Bảo tàng Quốc gia Lào một vòng, thấy lịch sử đất nước Lào có rất nhiều điểm tương đồng với Việt Nam. Bảo tàng Quốc gia Lào là bảo tàng lớn nhất Lào nhưng trông củ kĩ, không được đầu tư, tư liệu và cách trang trí còn nhàm chán.

Nhà vệ sinh thơm tho
Nhà vệ sinh ở nhà nghỉ rất sạch, thơm tho, họ đựng hộp than để hút ẩm và mùi, để xà phong thơm khắp phòng. Ở các chùa cũng bố trí khu vệ sinh miễn phí, sạch sẽ.

Địa điểm du lịch
Giá vào các điểm thăm quan còn rất rẻ, thường 5-10.000 kip, tương đương 15.30.000 VNĐ. Tại các địa điểm du lịch không có cảnh ăn xin, bán rong. Vì Vientiane là thủ đô mới của Lào nên không có nhiều địa điểm thiên nhiên để tham quan, chủ yếu là các chùa và bảo tàng. Thủ đô khá nhỏ. Tuy nhiên, còn nhiều thành phố khác của Lào nổi tiếng với các cảnh quan thiên nhiên rất đẹp như Luang Phrabang, Sanavakhet, Xieng Khuang, Pakse.

Khách du lịch
Đi du lịch một mình cũng có cái thú vị của nó. Được tự do nhìn ngắm theo sở thích của mình. Tự do làm quen với những người bạn mới trên đường. Trên đường đi tình cờ gặp một em gái Việt Nam vốn quen hồi học ở Hà Nội, em để con nhỏ ở nhà, và cùng chồng đi du lịch Lào. Làm quen với một bác người Maylasia là giảng viên đã về hưu, nói tiếng Anh rất tốt, 70 tuổi và giành toàn bộ thời gian trong năm để đi du lịch. Hỏi bác sao không du lịch cùng vợ, bác bảo: vợ không thích. Nhìn bác vui vẻ, trẻ trung. Chụp ảnh chung với bác, rồi xin bác email để mình gửi anh cho bác, bác từ chối vì sợ bà vợ ở nhà ghen. Còn cô bạn người Nhật Bản 22 tuổi, đang học Luật, giành 1 tháng hè để du lịch khoảng 5 nước châu Á. Du lịch một mình giống mình vì đều chưa có bạn trai. Tình cờ cả 2 cùng ở chung một nhà nghỉ thể là 2 người đi chung với nhau luôn. Sau quen thêm 2 bạn, một nam, một nữ người Trung Quốc. Người nam thì du lịch phượt các nước trong vòng 3 tháng trời. Nói chuyện chính trị, xã hội so sánh giữa Trung Quốc và Việt Nam rất thú vị. Còn cô bạn Trung Quốc cũng đi du lịch một mình dù đã có chồng và chưa có con. Cảm nhận là ai cũng cởi mở, chân thành, nói tiếng Anh rất tốt và đều rất mê du lịch. Hỏi nhận viên nhà nghỉ khách nước ngoài nào đến Lào nghỉ tại nhà nghỉ đông nhất, họ bảo đông nhất là Nhật Bản, Trung Quốc, rồi đến các nước châu Âu như Pháp…Còn Việt Nam từ xưa đến nay, mình mới là người thứ 6 hay thứ 7 gì đó nghỉ tại đây thôi. Ở Lào có rất nhiều nhà nghỉ người Việt, nhưng thật may mắn là mình booking khách sạn online, và book đúng nhà nghỉ này giá rẻ, do một người Lào làm chủ, nhưng đầu óc kinh doanh và ngoại ngữ tốt. Nên khách Tây ở đây rất nhiều. Nhờ thế mình mới có cơ hội nói chuyện, làm quen với những người bạn đang đi du lịch người Hà Lan và 3 cô gái rất thân thiện từ Phillipines. Đặc biệt 3 cô gái Phillipines, mới gặp lần đầu mà họ đã cho tên, điện thoại và hẹn sang nước họ du lịch.

Chuyến du lịch này chỉ muốn khám phá thủ đô. Hẹn quay lại Lào để khám phá những địa điểm khác. Chắc phải lâu lắm vì mình còn phải ưu tiên các nước khác đã. Dù sao, chuyến du lịch cũng làm mình khâm phục người Lào ở nhiều điểm và học hỏi được rất nhiều thứ.